Sau đây xin đăng vài bài thơ từ xa gửi về giao lưu . Số còn lại đăng tiếp trong tháng 6 tới !
Nhà thơ Vũ thị Phim đọc thơ của Hạnh Nguyên
Xin đừng
Xin cho bầu trời cứ mãi mãi xanh
Như mầu mắt của em ngày ấy
Xin cho vườn cúc cứ mãi khoe vàng
Như mầu nắng chiều nào em đến vậy
Xin gió chiều cứ đưa nhè nhẹ
Cho lá vàng đi vào cõi mênh mang
Xin nắng mùa hè dịu mát nhân gian
Ru tình yêu của em vào nhung nhớ
Xin lối mòn hoàng hôn ngày cũ
In dấu chân anh mãi mãi đi về
Xin hoa cỏ may dăng kín sườn đê
Đừng níu bước chân anh trở lại
Yêu em xin anh đừng xa mãi
Em sợ rồi tình anh sẽ theo gió bay đi
Nên em chỉ xin anh một điều giản dị
Xin cho bầu trời cứ mãi mãi xanh
Như mầu mắt của em ngày ấy
Xin cho vườn cúc cứ mãi khoe vàng
Như mầu nắng chiều nào em đến vậy
Xin gió chiều cứ đưa nhè nhẹ
Cho lá vàng đi vào cõi mênh mang
Xin nắng mùa hè dịu mát nhân gian
Ru tình yêu của em vào nhung nhớ
Xin lối mòn hoàng hôn ngày cũ
In dấu chân anh mãi mãi đi về
Xin hoa cỏ may dăng kín sườn đê
Đừng níu bước chân anh trở lại
Yêu em xin anh đừng xa mãi
Em sợ rồi tình anh sẽ theo gió bay đi
Nên em chỉ xin anh một điều giản dị
Hạnh Nguyên
Lý Viễn Giao đọc thơ Bùi Nguyệt
Nhớ cha
Sương mù quyện trong làn khói tỏa
Cha về sau ngày tháng xa con
Nụ cười xưa hiền hậu mãi còn
Như thủơ nào con còn thơ dại
Lý giải trên đường đời chông gai phía trước
Ánh mắt cha nhìn gửi ý chí niềm tin
Vẫn bên con qua những mọi miền
Bước gập gềnh của người viễn xứ
Cảm hoài thở dài cho số phận
Con bước trên mê lộ cuộc đời
Miền đất lạnh tuyết vẫn đang rơi
MƠ và THỰC cuộc đời ơi! sâu lặng.
Bùi Nguyệt CHLB Đức
Sương mù quyện trong làn khói tỏa
Cha về sau ngày tháng xa con
Nụ cười xưa hiền hậu mãi còn
Như thủơ nào con còn thơ dại
Lý giải trên đường đời chông gai phía trước
Ánh mắt cha nhìn gửi ý chí niềm tin
Vẫn bên con qua những mọi miền
Bước gập gềnh của người viễn xứ
Cảm hoài thở dài cho số phận
Con bước trên mê lộ cuộc đời
Miền đất lạnh tuyết vẫn đang rơi
MƠ và THỰC cuộc đời ơi! sâu lặng.
Bùi Nguyệt CHLB Đức
Phạm Công Hội đọc thơ Đông Tùng và Quốc Dũng
Em, có bao giờ
Có bao giờ em đứng
dưới mưa
Nghe hạt nước
như thừa nhung nhớ
Con đường mòn
khúc quanh lớn nhỏ
Quen rồi, sao bỡ
ngỡ mùa qua
Có bao giờ em
ngắm mưa sa
Nghe hạt nước
thấm vào ký ức
Tuổi thành niên
nửa đời khổ cực
Nên lời thơ trầm
đục phong trần
Có bao giờ em
đón mưa xuân
Nghe hạt nước
trong ngần cổ tích
Tiếng chuông
chùa chiều buông tịch mịch
Để lời kinh
Hương Tích còn vương
Có bao giờ em
hái mưa sương
Nghe hạt nước
vô thường chiếc lá
Bởi cõi lòng sơ
nguyên vô ngã
Nên đường về
thong thả bước chân
Có bao giờ em,
có bao giờ…
Đông
Tùng
Về với
em
Về với em anh ơi! cổng làng đang đợi
vời vợi xanh chiều
thơm cơm hương rơm
về với em sông Cầu nước chảy man man
câu quan họ ngả chiếu chờ trăng xuống.
Về với em áo mớ ba mớ bảy
quá nhớ mong quên cả khuy cài
câu quan họ qua cầu đổi áo
về với em câu hát trao duyên.
Cánh võng trong đêm da diết lời ru
để tiếng đàn bầu, ai ơi nức nở
liền chị liền anh trao nhau xao xuyến
hoa cỏ may không nỡ theo về.
Về với em xanh trầu cánh phượng
để cho em cau tám bổ ba
đã thương nhau rồi em trao yếm thắm
để cánh cò chở quan họ qua sông.
Về với em hát khúc ân tình
bản tình ca qua cầu đổi áo
câu quan họ trong chiều đứng đợi
Quốc Dũng