Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

Đổi ngày sinh hoạt




          Thưa cùng quý vị hội viên Bích Câu thi quán ! Sau một thời gian chuyển ngày sinh hoạt sang thứ bẩy cuối cùng hằng tháng , thi quán thấy nhiều thành viên khó khăn trong việc về dự sinh hoạt và gửi bài . Để khắc phục hiện tượng không đáng có này , chúng tôi xin thông báo . Kể từ tháng mười một năm 2013  , Bích Câu lại sinh hoạt vào ngày hai mươi tám như trước đây . Vậy xin mời những thành viên ở Hà nội cùng quý khách về dự sinh hoạt và những thành viên xa gửi bài cho đúng ngày quy định . Xin trân trọng cảm ơn !
                                                                                 Thay mặt thi quán
                                                                                               
                                                                                              
                                                                                                      Nguyễn Bình

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

Chùm thơ Đông Tùng

http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/1/1e/Hoa_chu%E1%BB%91i_(ch%C3%BA_th%C3%ADch).jpg



Có những
                            Đông Tùng
Có những chuyện dài chưa kể hết
Nhưng rồi không dịp để nói ra
Cũng như muốn về thăm cố quận
Lần lữa tháng ngày mãi phôi pha

Có những món quà người trao gửi
Cửa ngoài lay nhẹ tiếng linh phong
Cũng như mưa hạt ngàn rơi xuống
Sen lá an nhiên chẳng bận lòng

Tháng mười ơi

Những cơn mưa mải miết lời ca xứ sở
Nắng của ngày chừng như bỡ ngỡ
Bất chợt tiếng cười làm vỡ cơn mơ.
Tháng mười ơi
Hoa chuối vườn sau ơ thờ trổ đỏ
Dấu chân ai in bùn pha trước ngõ
Đựng màn đêm trong đục tỏ vầng trăng.
Tháng mười ơi
Tiếng chị ru nghe bồi hồi quá đổi
Lá thư nào người trao rất vội
Tháng năm dài chờ đợi hóa vong phu.
Tháng mười ơi
Sương nắng phai phôi màu tóc mẹ
Đôi mắt con trong xanh từ tấm bé
Trán mẹ hiền nứt nẻ vết châm chim.

Tháng mười ơi
Có ai cắp đâu mà ngày trôi ngắn lại
Hoa súng buồn vì không bàn tay hái
Con nước về vô ngại những bờ đê
Tháng mười ơi
Cha không trở về như lời đã hứa
Chiếc xuồng nhỏ trôi theo tháng năm lần lữa
Mẹ chống chèo bên một nửa chơi vơi.


Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013

Chùm thơ Nguyễn Văn Đồng

http://dddn.vcmedia.vn/LF6tz33VxjHf1M3q2wAGVkArG1Pd/Image/2012/05/contraibithu10_f0740.jpg



Đại Tướng Huyền thoại
            Kính viếng đại tướng Võ Nguyên Giáp
                                         Nguyn Văn Đồng 


Tự nhận là giọt nước trong biển cả-NHÂN DÂN
Tướng “ Huyền thoại” không cho mình huyền thoại
Không nhận mình là một vĩ nhân
Sao dòng người tiễn Ông dài bất tận

Từ người lính già những ngày đầu xung trận
Ngồi trên xe lăn tay khấn vái lệ nhòa
Đến những đôi chân U.19 tài ba
Kính cẩn nghiêng mình, bước vào trận bóng

Không nhận mình là một vĩ nhân
Sao thế giới tôn vinh Ông “Tướng lừng danh thế kỷ”
Hàng triệu người khóc Ông như khóc người thân
Quê mẹ Quảng Bình đón Ông về yên nghỉ



Vườn thượng


Chưa một lần hò hẹn
Sáng nào cũng lên thăm
Đêm qua ánh trăng rằm
Gửi giọt sương nhắn nhủ

Rằng tối qua không ngủ
Quỳnh trắng rạo rực khoe
Ngát hương cả đêm hè
Chờ mãi người, rũ cánh

Chích chòe mách lanh lảnh
Có nụ bé tí ti
Cựa quậy nách trà mi
Hẹn xuân sang rực thắm

Nắng ban mai soi ngắm
Bông lựu muộn đỏ tươi
Thương công sức của người
Bắt sâu và tưới tắm

Không một lần hò hẹn
Gặp mãi rồi thành quen
Như gạo nếp ủ men
Sáng không lên lại nhớ









Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

Đoản khúc xanh

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgUBsKGLy7X6G8ENSULxee04SY7Ive81-DvtDCaQ-b3ce2nKn3kPDQvFbSV62fR5HT0yk0v-Z7eKjMvSk8G80baZzMKcrnjBXul7l7B_dQHkUFVb_zw2NzO0erRrZ2OoLyK84s4NDgGNv14/s400/trang-4.jpg

                                                                                                           Hồ Thanh Bình

Khuấy chi cái bến trần gian.
Đôi dòng trong-đục mênh mang hải hồ.
Bơi về lặng một bến  mơ.
Dẫu trời cao cũng hững hờ từ đây.
 Nhủ lòng còn chút mê say.
Cứ ngồi đáy giếng cho ngày êm trôi.
                  .....
  Cờ đời đánh cuộc anh- tôi.
Thắng thua cũng một bầu trời cỏn con.
 Cong môi vẽ một khóe son.
Ba thu điên đảo, sóng còn  mênh mang.
              .....
Này người! Ngàn dặm quan san!
Nợ  nhau đã trả với  ngàn năm xanh.!