Sáng nay 28/02/2014 Bích Câu thi quán
tổ chức sinh hoạt thường kỳ và cũng là ngày gặp gỡ đầu xuân . Trời Hà nội mưa
phùn gió lạnh . Tuy vậy , với tình thơ , tình bạn sưởi ấm lòng , mọi người vẫn
đến giao lưu vui vẻ . Thời gian này , các hội đồng hương và gia tộc đều chọn để
gặp gỡ , sum họp nên có một số hội viên và khách mời vắng mặt . Các thành viên
xa như Đông Tùng , Thy Sơn và Bùi Nguyệt
đều có thơ gửi về giao lưu . Hội viên Hồ Thanh bình từ cộng hòa Sec gọi điện
thoại về thăm mọi người nhưng cũng như lần trước , tính sai giờ ( Do chênh lệch
múi giờ ) , nên nội dung trò chuyện xin chuyển tới mọi người vào buổi sinh hoạt
sau . Nhà thơ thy Nhung đang đi làm từ thiện xa nhưng cũng gửi bài về . Những vần
thơ của người xa được đọc , ngâm và trao đổi như những thành viên có mặt . Đạo
diễn Nguyễn Anh Tuấn trình đọc hai bài viết rất xuất sắc . Bên chén rượu xuân ,
Chuyện thơ , chuyện đời cứ đan xen như không thể dứt nổi . Thật là một cuộc gặp
mặt thú vị !
Đăng đắng, cay cay...
ngọt ngọt
Vườn mẹ đã trồng
Giờ có còn không ?
Cho con được về ăn cải luộc
chấm với Tương Bần.
Con cũng biết làm vườn
Không sợ nắng mưa, giá buốt
Con cũng biết chẻ lạt
Buộc những mớ cải ngồng
Cũng biết gánh gồng
Ngã bẩy ngã ba đến chợ
Con không sợ khổ
Con không sợ nghèo
Sao mẹ chẳng cho con theo đi chợ ?
Tuổi thơ con ống thấp, ống cao
Quần vải nâu , lúc nào cũng xắn
Mực tím, cỏ may, cánh cò chao nắng
Đã bỏ con đi tự lâu rồi !
Mẹ ơi !
Mẹ của đời con cực khổ .
Sao nỡ vội bỏ đi
mang theo lời ru lặn lội cánh cò
mang theo lời ru phập phồng bong bóng ...
Còn đâu nét trầu cắn chỉ trên môi
Còn đâu cánh đồng rau khúc
Mẹ về bên bếp lửa bập bùng.
Có một người, vẫn sống trong thầm lặng
Vẫn mỏi mòn đằng đẵng một mình
Vẫn nhớ chùm hoa cau nở trắng
Vẫn cô đơn chiếc bóng đi về .
Mẹ ơi !
Xin mẹ hãy chở che cho người ấy
Khi mùa cốm đến
lúc thu đi.
Hạnh Nguyên
ngọt ngọt
Vườn mẹ đã trồng
Giờ có còn không ?
Cho con được về ăn cải luộc
chấm với Tương Bần.
Con cũng biết làm vườn
Không sợ nắng mưa, giá buốt
Con cũng biết chẻ lạt
Buộc những mớ cải ngồng
Cũng biết gánh gồng
Ngã bẩy ngã ba đến chợ
Con không sợ khổ
Con không sợ nghèo
Sao mẹ chẳng cho con theo đi chợ ?
Tuổi thơ con ống thấp, ống cao
Quần vải nâu , lúc nào cũng xắn
Mực tím, cỏ may, cánh cò chao nắng
Đã bỏ con đi tự lâu rồi !
Mẹ ơi !
Mẹ của đời con cực khổ .
Sao nỡ vội bỏ đi
mang theo lời ru lặn lội cánh cò
mang theo lời ru phập phồng bong bóng ...
Còn đâu nét trầu cắn chỉ trên môi
Còn đâu cánh đồng rau khúc
Mẹ về bên bếp lửa bập bùng.
Có một người, vẫn sống trong thầm lặng
Vẫn mỏi mòn đằng đẵng một mình
Vẫn nhớ chùm hoa cau nở trắng
Vẫn cô đơn chiếc bóng đi về .
Mẹ ơi !
Xin mẹ hãy chở che cho người ấy
Khi mùa cốm đến
lúc thu đi.
Hạnh Nguyên
