Thứ Bảy, 2 tháng 7, 2016

Vô đề



"Có gì mà nhọc đâu em
Màu phong sương
Vốn thuộc thềm phong sương
Thiếu thời từ bỏ quê hương
Gót chân viễn mộng
Vô thường cuộc chơi.
Đôi khi trong nửa nụ cười
Là nguyên hạt lệ mặn chơi vơi lòng
Bàn tay nắm giữ sắc không
Trái tim có giữ
Đỏ dòng thời gian".

Làng Sen, 03.7.14
Đông Tùng

Thứ Ba, 14 tháng 6, 2016

Sau khi tiễn tổng thống Mỹ dời Sài Gòn

Hoài Hương



1- Trong lễ đón chính thức cấp Nhà nước, trong khi duyệt đội quân danh dự và cả khi vào phòng khách, khi chứng kiến lễ ký kết các hợp đồng kinh tế quan trọng, ngay cả khi khách tặng món quà quý “Bãi bỏ lệnh cấm vận vũ khí”, khách luôn nở nụ cười thân thiện cởi mở, chủ thì gần như giữ một biểu cảm rất nghiêm trang. Chỉ thấy một lần cười duy nhất lúc chạm ly trong tiệc chiêu đãi. Mất gì nụ cười? Cảm giác như chủ nhà có gì đó không thân thiện với khách, như miễn cưỡng… Hay con lý do gì đó khó nói mà không dám cười?



2- Mục tham quan nhà sàn Bác Hồ và cho cá ăn ở Ao cá Bác Hồ, như một hoạt cảnh. Khi khách còn đang nhẹ nhàng thả từng hạt thức ăn cho cá, nhìn đàn cá quẫy lượn như đôi bên chào hỏi, thì bà CT nhà mình cứ vốc từng nắm rải như cát và sau đó ụp cả cái xô thức ăn xuống như hắt đất…rồi te te quay lưng đi rất nhanh, Một tích tắc thôi thấy khách ngẩn ngơ lúng túng cụt hứng… Qua chuyện này thấy có 2 điều rất kém: Dàn trợ lý cho bà Chủ tịch đã không tư vấn cho bà về cách ứng xử trong tình huống này. Cho cá ăn là một cách thư giãn, thưởng thức, ngắm nhìn những con cá bơi lội , chứ không phải là bà nông dân nuôi cá lồng bè cho cá ăn. Điều thứ hai, cả một khu di tích nhà sàn Bác nhìn rất quy mô như thế, vậy mà dùng một cái xô nhựa hàng chợ đựng thức ăn cho cá, nhìn thô thiển kém thẩm mỹ, sao không dùng một vật dụng thủ công, nhỏ xinh, như một cái giỏ mây hay một cái chén gốm sứ Bát Tràng…, có thêm cái thìa xúc nhỏ, vừa tạo cảm giác thư thái, vừa tinh tế dịu dàng, lại kết hợp giời thiệu khéo với khách tinh hoa thủ công làng nghề VN… (cái thìa xúc cũng là một cách ứng xử lịch sự, không làm bẩn tay khách, không làm khách khó chịu nếu có thể bị dị ứng một thành phần nào trong thức ăn của cá).
.

3- Tặng hoa. Thật sự không phải vì là người Sài Gòn mà chê Hà Nội. Hoài Hương “chấm” bó hoa của TPHCM tặng khách- một bó hoa sen rất giản dị nhưng đẹp, và quan trọng là ai cũng thấy đó là hoa sen. Còn Hà Nội thì quả thực nếu không sát bên khách thì chẳng biết trong cái bó tùm hum đó có hoa gì được gài bên trong? Hà Nội nổi tiếng hoa đẹp, không lẽ không có ai tư vấn về hoa tặng khách? Một sự chuẩn bị thiếu kỹ năng ngoại giao và thiếu cả sự tinh tế đúng chất người Tràng An- Thăng Long- Hà Nội.

4- Thực đơn tiệc chiêu đãi khách. Nhìn cách bài trí sắp đặt ly- chén- dao- nỉa- thìa… đã thấy một sự sắp đặt hời hợt và kém thẩm mỹ, nó kém xa cách sắp đặt của mấy nhà hàng khách sạn tầm 3 sao trở lên trong các tiệc bình thường(tiệc cười, tiệc mừng…), Còn thực đơn, chắc chắn có sự tham khảo của nhiều đầu bếp cả ta lẫn Tây và đầu bếp của khách, nhưng nếu đi sâu vào hương vị của các món ăn không thấy sự hài hòa của công thức “âm- dương” hòa hợp, ngũ hành tương sinh…, sự lặp lại nguyên liệu(hải sản) nghèo nàn, chưa kể có những món nghe đã thấy kinh(cua bấy chiên bơ sốt trứng muối), đọc chữ “bấy” đã thấy ghê, và thực đơn này chất béo quá nhiều. Chưa kể nhìn thực đơn chẳng thấy tinh hoa của văn hóa ẩm thực Việt hay Tây cho xứng tầm quốc yên. Và điều nữa cho thấy sự thiếu sót của thực đơn là không biết dùng rượu gì- thức uống gì- của ai?
.

5- Không hiều ai là người tư vấn hay chính cô ca sĩ Mỹ Linh tự ý biến tấu Quốc ca VN , hạ tone, hát một cách điệu đàng ẻo lả chậm rãi như bản kinh tụng buồn. Một bài quốc ca hùng tráng, mà cô hát cho khách nghe trở nên nhạt nhòa, lạnh lẽo và yếu xìu. Cũng chẳng hiều tạo sao lại mời cô ca sĩ (mà màu thị trường đã làm cô không phải đại diện xuất sắc cho giới nghệ sĩ VN)này hát, trong khi… Tại sao không là một ca sĩ hát nhạc “đỏ”?
.

6- Điều ngạc nhiên và mắc cỡ cho Sài Gòn chính là việc sư trụ trì chùa Ngọc Hoàng mời khách cầu Phật có con trai. Một vị trụ trì chùa, không hiểu trình độ Phật học đến đâu mà có thể thấp kém kiến văn đến thế. Ông có biết là lời mời của của ông có thể xem là khiếm nhã cả với Phật Tổ và với khách có một nên văn hóa khác với VN. 
.

Tễu blog: Về việc này, GS Dương Ngọc Dũng - người hướng dẫn Ông Obama thăm chùa đã nói với báo chí, được Zing dẫn lại: 

"Khi tôi đang giải thích về Quan Âm, Tổng thống Obama hỏi tôi: "Hầu hết mọi người đến đây cầu xin điều gì?" Tôi nói chùa này nổi tiếng cầu con. Người hiếm muộn thường đến đây cầu xin và họ hay xin con trai vì tâm lý người Việt Nam thích con trai hơn. Đôi khi có con gái rồi, họ đến đây để cầu xin con trai nữa. Ông Obama bật cười nói: "I like daughters" (Tôi thích con gái). Tôi nói: "Me too" (Tôi cũng vậy).


Có tờ báo đăng trụ trì Thích Minh Thông gợi ý với Tổng thống Obama rằng ông hãy cầu xin một đứa con trai đi. Thông tin đó hoàn toàn sai sự thật. Tôi là người trong cuộc và sư thầy Thích Minh Thông không nói câu gì trong suốt hôm đó".


7- Quà tặng của đương kim Thủ tướng cho khách, dù có gán vào chữ “Thông điệp ngàn năm”, với cái đầu rồng, thì nó vẫn là một vật phẩm thô, cứng và khó nhận ra đó có phải con rồng Lý- Trần? Một món qua như cục gạch nặng tới 6kg chưa kể cái đế gỗ, y như ông nhà nông chém to kho mặn, ai mà vác cái cục đó nổi? Chưa kể không biết định giá cái món đồ gốm này bao nhiêu tiền, vì có thể nó cũng gây phiền toái đến khách(giữ lại hay sung công theo luật quà tặng của quốc gia họ).
.

8- Tất cả những gì khách thể hiện ở VN trong vòng 3 ngày không thể không nói một câu là bài bản chuyên nghiệp từng chi tiết(cho dù có thể diễn, có kịch bản..),nhưng đã thu phục trái tim người Việt. Từ nụ cười thân thiện, cử chỉ gần gũi, không câu nệ những tiện nghi bình dân(ăn bún chả ngồi ghế nhựa không tựa, uống bia không ly, trú mưa quán bán trà đá, bắt tay người dân… và cả cử chỉ tháo nhẫn cưới để khi bắt tay không làm đau tay người khác…), cho đến những bài nói chuyện, những câu phát biều tư nhiên, chân thành, không tỏ ra lúng túng và rất uyên bác, đều chứng tỏ “Tầm” của một chính khách bậc nhất của quốc gia số 1. 

Không biết các “nhà” nhà mình có học được chút gì ở khách?

__._,_.___

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2016

Chùm thơ Phan Văn Ninh Sơn



BẠN ĐẾN MỪNG XUÂN

 Tiếp Đón
Nghe tin Bác đến chơi nhà 
Cháu con điện gọi gần xa tốc hành
Trời thương đổi gió heo hanh  

Bánh quy bích cốt tâm thành
Vang nâu ngầu bọt xâm banh phụt phè
Giò gà, chả mực, nầm dê
  **
 Cảnh Bạn
Lều gia hai ả tú hoa
Sơ sinh kẽo kẹt câu ca ‘vịt trời’
Nhởn nhơ biển rộng sông dài

Chăm ngoan tích tụ sắc tài
Liên doanh hợp tác lên đời ‘thiên nga’
Tây Ta cháu chắt hài hòa
Góp đô bố mẹ mua nhà khang trang
Bướm xanh tăng sản bướm vàng
 *

 Cảnh Ta
Ta chăn vịt cỏ quê nhà
Bay qua bè muống là ra ruộng cần
Hợp ca ba ngả trường ngân

Liếc qua tiểu cảnh hình xuân
Cây xiêu, đá đổ, rồng lân loằng quằng  
 Xanh rêu đỏ mốc gốc măng 
Cành Nam chim Việt cầm bằng ‘cậy con’
Còn trời còn nước còn non
Vịt quê chưa lại…Ta còn ngóng trông…

  **
Giã bạn
Văn chương ương vốn bộn lòng
Nhiếp nhang nhún nhảy cỏng cong tỏ mờ
Thơ hinh xộn xẹo ngu ngơ  

Buồn lòng nhảm ảnh nhàm thơ
Tóc tai quăn quẹo, mi mơ  mọng mòng
Thế thời cứ thế mà mong
Có bao nhiêu cũng vui lòng bấy nhiêu



                                                                                                                                                                                      
                                                                 VÀI VẦN THƠ NGẮN
Tặng Người
  
ĐÓN BẠN VONG NIÊN 
 Tiễn Bạn
  Xuân Bính Thân

Tự thuở bắc nam Bác xuống chùa
Ô sin không ở, chợ ai mua 
Hồ nông ‘quan quả’ chia dinh thự
Đất thẻo ‘dân gian’ chắn mảnh thừa 
Lê táo ‘ngâm jav’ (*) ma khiếp sợ
Cá tôm ‘ướp xác’ giặc xin thua
Thuốc xái vài hơi ho sặc sụa
Tình thâm nước đỏ đủ ba mùa
CHIA  SE  NANG MUA
 Khiêu Vũ
Người thôi nhảy nhót; Ta lùi mãi
Chẳng tới thanh xuân; Ngại tuổi già
Ngất ngưởng nghê nga


 Hội Xuân
Trống chèo lay động sông trăng
Lời ca xa lệch cô Hằng nghiêng trôi
Phúc lộc trùng lai
 Vào Thu
Xuân hè lễ hội mừng hoa
 Nhật Quỳnh nao nức đón chờ Quỳnh Đông
Thỏa nỗi  ước mong

  Vu Lan
Gọi cha ời ợi  ngân hà
Động lòng trắc ẩn Hằng Nga u sầu
Ô thước buồn ngâu

            Phan Văn Ninh Sơn

Thứ Bảy, 21 tháng 5, 2016

Nụ sen

Mùa lướt thướt về ngang miền hư ảo.
Thương Thụy Liên ngái ngủ khép hờ mi.
Xin rót xuống giọt sương mùa Phổ Độ.
Cho dương trần..ươm một nụ...Từ Bi.

Thứ Năm, 12 tháng 5, 2016

Thơ viết cho một người



                                    Lê Quang Vinh

CÕI HƯ

Râu tóc không buồn cạo
Nhớ nhung em khôn nguôi
Suốt ngày đi đứng thẫn thờ
Ruột gan trăm mối tơ vò em ơi…

Bây giờ cách mặt, khuất lời
Nỗi niềm “mai trúc” trọn đời mong manh.
Em ơi một khoảng trời xanh
Giữa vòm lá biếc bao quanh hôm nào
Những trưa nhẹ tựa ca dao
Hàng cây rủ bóng thì thào trong tim.

Chùa thiêng chứng giám chúng mình
Nơi u huyền
                    ta nguyện tình thủy chung…
Em đi trăm nẻo, nghìn vùng
Hương chùa thuở ấy vẫn vương dạ vàng
Vẫn hồng “đôi oản” mịn màng
Như lai “lộc Phật” thiếp – chàng là ta
Ngẩn ngơ “trong ngọc, trắng ngà” *
Tột cùng đêm trắng, sáng lòa “thiên nhiên”
Em hay là Tiên
Để trăng hôm đó ngỡ ngàng hồn quê
Còn anh trọn một lời thề
Nhưng mà riêng chịu mọi bề quở quang

Em ơi lệ đẫm hai hàng
Yêu em yêu cả phũ phàng đời em…

                                    Noel 1990
 —————
                               (*) Nguyễn Du. 

                        ĐA ĐOAN

Ngày xưa trinh nữ kiêu sa
Hồn ta mấy độ thiết tha hỡi nàng
Những là xuôi ngược đa đoan
Những là hy vọng, lỡ làng với ai
Tình si chất ngất lòng trai
Biết chi “cá hận sông dài” mà đo…?”

                                                Chiều đông, Hải Phòng – 1998


    CHIỀU NAY

Chiều nay
Mưa gió lại về
Hồn ta
Chắc sẽ
Trăm bề ướt thôi
            
Chiều nay,
Nỗi nhớ xa xôi
Nghe sao
Hiu quạnh
          Một đời dở dang…
                20 Lý Thường Kiệt – Hà Nội, 1998

                           ĐÔNG ĐẾN

Đông đến năm nay lạnh lắm rồi
Em ơi tình cũ đã chia đôi
Nửa in gối chiếc đêm nay ngủ
Nửa để theo ai khổ trọn đời…
                                                   Hà Nội,1970

                                CÒN ĐÂY

“Còn đây chữ “H”* em trao
Còn đây ánh mắt ngày nào anh đưa
Còn đây mọng chín xa xưa
Còn đây nỗi nhớ "hạt mưa... cưa lòng".
                                   25/12/1990 –  29/7/2003
 *Ngồi đối diện nhau bên ngọn đèn dầu bấc nhỏ đặt giữa bàn học, Người ấy kéo bàn tay tôi vào lòng, rồi viết lên đó một chữ..."H" hoa chỉ có trong cổ tích.


                                             MẮT ƠI 
     
                              Mắt ơi, sao mắt long lanh ?
                         Xa xăm giọt ngọc, mong manh nét ngài.
                                   Mắt ơi, mắt sáng sao mai,
                         Mắt là “sợi nhớ” buộc ai trọn đời…
                                                                                    1992 – 29