Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

Vu lan con nhớ mẹ !

http://dotchuoinon.files.wordpress.com/2013/05/me.jpg



Ba bẩy năm bố đi xa                                                                                                                     Sao tiếng khóc chửa vỡ òa trong con?
Nỗi đau ập đến dập dồn
Con không nén nổi, lệ tuôn ngược lòng…

Thương mẹ vất vả long đong
Ngược xuôi tất bật thay chồng nuôi con
Giấu con bao nỗi tủi hờn
Việc nhà, việc nước sớm hôm tảo tần.

Đêm mẹ sàng gạo giữa sân
Mượn vầng trăng sáng, tập vần dạy con
Mẹ ủ giá đỗ sớm hôm
Cà, dưa muối để bán buôn cho người

Mong sao kiếm được chút tươi
Các con phấn khởi… mẹ cười rưng rưng…
Chủ nhật mẹ bước vào rừng
Hái măng, kiếm củi… còng lưng lặc lè…

Đông về tay mẹ tái tê
Mò cua, bắt ốc dưới khe trong ngòi
Thương đàn con nhỏ cọc còi
Mẹ lùng tìm cóc khắp nơi về nhà
Xưa chẳng dám cắt tiết gà
Thấy con kiến ướt xót xa bội phần…
Nay đành nén chịu khấn thầm:
Cóc ơi! Xá tội ngàn lần cho tôi

Thương con, đành phải vậy thôi…
Đêm mơ vẫn thấy rụng rời chân tay…
… Hôm nay nhớ lại chuyện này
Mẹ ơi! hai mắt con cay, cay xè?
Ngày ấy, con đã tự thề:
Ra công tác sẽ trở về nhà thôi
Cùng mẹ trồng sắn ven đồi
Chăm đàn em nhỏ cút côi của mình…

Thế rồi lụy bởi chữ tình
Con đi… để mẹ một mình âu lo
Lòng mẹ rộng lớn vô bờ
Quén vun hạnh phúc từng giờ cho con
Lớn rồi mà mãi chẳng khôn
Mang hình hài mẹ… tâm hồn của cha

Cúi xin trời rộng bao la
Cho con mãi được cài hoa màu hồng
Vu Lan mẹ có hay không
Đêm con nhớ mẹ quặn lòng núi xa? 

                                        Bùi thị Sơn
 

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Sợi lòng xe những vần thơ !

http://www.giupconhoc.com/wp-content/uploads/2011/04/songque.jpg


                                                                        Lý Vin Giao


          Anh trở lại với thơ tôi đã mừng . Nay lại mừng hơn khi anh in thơ mình bằng giấy phép của một nhà xuất bản danh tiếng . Tôi biết và đọc thơ anh từ những năm năm mươi của thế kỷ trước dưới bút danh Phan Lang . Thế rồi yên ắng một khoảng lặng dài như bóng chim viễn sinh để hôm nay trên tay tôi có trọn một trăm bài thơ xinh xắn lựa chọn ra trong đời thơ anh . Tôi chọn từ “ Đời thơ ” chỉ dành và chỉ hợp với người thơ Ninh Sơn thôi . Trước khi trở lại với mái trường cấp ba và những vần thơ thanh tân anh đã là một tay thợ mộc có hạng  biết cất nhà và làm đồ tinh xảo . Và . Trước khi trở thành phó giáo sư – tiến sĩ cùng một mảng thơ đau đáu tình người , tình quê nặng chất suy tư , triết tưởng  , anh đã trầy da sém tóc trên những sới vật cuộc đời .
           Đọc thơ anh , ta thấy hiển hiện trước mắt một vùng chiêm trũng Nam Sang xa xưa :
Nam Xang “Đồng trắng nước trong”                                                                                                                     Mùa về sóng vỗ trập trùng trên đê.                                                                                                                        Mỗi nhà ra một vó bè,                                                                                                                                            Mỗi làng ngang một đảo tre bồng bềnh.
 Và nghe vẳng bên tai tiếng cưa đục xoèn xoẹt , cúc cắc của gánh thợ mộc lưu xứ :
Đóng  cối xay “dăm tre”
Dựng xưởng mộc “Nam Hà”
Lập hiệp thợ “Binh Hồ”
Làm nhà cửa, đình chùa, quán xá
Bắc cầu ngang sông Hóa ­ .
Đấy là quê hương anh, nghề truyền thống của gia đình anh , cái nôi đời anh mà anh đau đáu khôn nguôi cho đến tận bây giờ :

Phương trời mờ ảo khói sương;                                                                                                                                Xa xôi vời vợi nhớ thương quê nhà.

          Chính bởi nặng lòng với xứ sở , gia đình mà thơ Ninh Sơn dành mảng rất quan trọng cho những con người trong huyết hệ . Ông bà nội ngoại , cha mẹ các em và con cái thảy đều có mặt trong thơ anh . Xin đừng hỏi vì sao người là nửa cuộc đời anh lại khuyết bóng . Ấy là chuyện riêng tế nhị . Ta có thấy những vần thơ anh viết cho chị một lần khi chị đi xa :

Kim cương vừa hiện, trăng lưu lạc, 
Cách trở Âm Dương, lạnh thấm lòng.

          Có lẽ tất cả các dòng sông mà đời anh đã ít nhiều gắn bó đều hiển hiện trong thơ  . Từ những con sông nhỏ rì rầm luồn trong thành phố đến những dòng sông uốn lượn dọc ngang , rộng dài vắt qua làng quê  . Từ dòng sông quê hương đến tràng giang phía Trời tây. Nếu tinh ý ta sẽ thấy Ninh Sơn viết về sông không phải chở gió mây mà đằm ghe sự đời , tình đời nặng nhọc . Thơ Ninh Sơn nhiều hoa . Hoa tự nhiên , hoa cảnh và cả những bông hoa …bị người ta lấy đi . Cũng như sông , hoa của anh phải oằn vai gánh giùm chủ nhân những trĩu nặng ưu tư .
          Thơ viết về bạn bè của Ninh Sơn khá phong phú , đủ mọi khúc đời . Nhiều bài còn ghép đầy đủ tên người trong một bối cảnh . Nhưng nếu ai đó muốn tìm thơ tình trong sáng tác của Ninh Sơn chắc hơi bị hẫng hụt . Có chăng khi còn niên thiếu thơ anh cũng thấp thoáng bóng dáng nữ sinh trong không nhiều bài . Đó chỉ là nuối tiếc những tà áo đã ra đi hay tình yêu chưa ngỏ còn để lại:

Em xa rồi, Ninh Giang văng vắng lạ,
Thiếu chúng mình  tụm bảy, túm ba.
Trường vắng em, đường phố vắng tiếng ca;
Trời trống vắng, tháng ngày dài đằng đẵng.     Hay :

Cô Hàng Dép xưa,
Phương trời xa khuất,
Còn gợn tình thơ,
Đường tơ trong vắt.

Hình như anh có một mối tình chưa rõ nét với ca sĩ Hà Thanh . Người này sang Mỹ định cư sau cuộc chiến Chín năm . Vài năm trước có trở lại và hình như họ có gặp nhau :

Em đi không nói một lời;
Quê nhà hoang hoải,
khoang trời chông chênh.

           Ninh Sơn chọn cho thơ mình ngôn ngữ cầu kỳ theo ý riêng anh để đạt sự chuẩn xác của sở thích . Chính vì lẽ này mà anh làm thơ cảm thấy khó . Ít nhiều người đọc cùng đồng cảm sự khó nhọc này khi đọc thơ anh . Cũng như ẩm thực , món ăn tinh thần này nếu chịu khó nhai kỹ sẽ nhận chân được vị ngọt bùi của nó . Hãy xem :

Bờ bụi Tam Trinh mơ tình Bến Cũ
Tha thẩn Ngưu Lang tìm vết trâu vàng
Bờ kè gia súc đi hoang 
Lềnh bềnh phế thải xuôi làn nước đen
Trời xanh nhăn nhó ưu phiền.                              Để có thấy đáng trân trọng không ?

          Ninh Sơn làm thơ không câu nệ thể loại . Vần điệu cũng không phải là điều anh thật gò bó . Không hiểu vô tình hay hữu ý mà gần đây thơ anh xuất hiện một hình thù mới , chưa dám gọi là thể loại . Không phải thơ Haiku . Mờ mờ hình bóng senriu với ba câu , ba dòng có cấu trúc là lạ : Hai câu đầu là lục bát hoặc thất ngôn , câu thứ ba có bốn từ :
Trống chèo lay động sông trăng,                                                                                                                            Lời ca ‘xa lệch’ Cô Hằng nghiêng trôi.                                                                                                                 Phúc Lộc trùng lai                       Hay :
Người thôi nhảy nhót. Ta lui mãi 
Chẳng đến thanh xuân;  ngại tuổi già .
Ngất ngưởng, nghê nga.

Được biết hiện anh đã có trong tay gần trăm bài thơ dạng này và còn đang nghiền ngẫm viết tiếp .
          Tôi nghĩ Ninh Sơn chưa dừng con đường thơ của anh ở tập thơ này :

Ước gì tằm mãi còn tơ,
Dệt đôi vần mới đón chờ ngày xuân.

Vâng  ! Nếu Miền ký ức chỉ là cái mốc để thơ Ninh Sơn chuyển sang một thời kỳ viết mới khác đi nhẹ nhàng , bay bổng hơn thì đó là niềm vui của những người bạn anh .

                   Lời giới thiệu tập thơ " Miền ký ức"                                                                                                          





 




                   

 

Thứ Bảy, 10 tháng 8, 2013

Lung linh Hồ Gươm




 Phạm Công Trợ đọc bài của Văn Trầm
                                         

 Hồ Gươm lung linh những ánh sao soi mình lấp lánh
Nơi đây hồn nước lắng đọng vào từng đỉnh tháp ngọn cây
Hà Nội hôm nay bước em đi rạng ngời ánh mắt
Tà áo dài tha thướt, tóc mây bay…

ĐK:

Lung linh Hồ gươm trái tim hồng đằm thắm
ngàn muôn tia nắng đón phố dài ban mai
Son sắt không phai lớp trẻ giầu kiến thức
Lòng bao náo hức quyết tô đẹp non sông

Lung linh hồ Gươm trái tim hồng đằm thắm
Từng bao cay đắng những năm dài chiến tranh
Em sát bên anh chúng ta cùng tiếp bước
Dựng xây đất nước sáng ngời tương lai


II

Hồ Gươm lung linh ghể đá xinh ìn hình đôi lứa
Nơi đây ngày cưới đến chụp hình để lưu mãi tuổi xanh
Hà Nội  em-anh sát vau nhau ta cùng tiếp bước
Dựng thêm nhiều tòa tháp mãi vươn cao…

            ( Ca từ của bài hát Văn Trầm sáng tác )

                                        

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

Cho ngày sinh

                    Nhà thơ Giáp Phú đọc thơ của Hạnh Nguyên

                                                           Hnh Nguyên
Bài thơ này em viết tặng cho em 
Tặng tuổi xế chiều còn bao giăng mắc 
Tặng thủa hoa niên sống trong trầm mặc
Miền sơn cước mịt mù gánh nặng áo cơm

Bài thơ này em viết tặng cho em 
Viết cho thế gian có em là hạt bụi 
Một ngày mưa hay một ngày nắng lửa
Mấy mươi năm xưa hé mắt chào đời

Bài thơ này em viết tặng riêng thôi 
Tặng cuộc đời em thăng trầm dầu dãi
Tặng khát khao tặng khổ đau đã trải 
Chỉ riêng em ôm gánh nặng nhật trình 

Bài thơ này em viết tặng em xinh 
Thủa chửa đôi mươi tóc mây mắt biếc 
Thủa gót sen hồng chẳng hề mỏi mệt
Bước vào đời không vướng bận lo toan

Bài thơ này em viết tặng riêng em 
Sớm mai đây em lại thêm một tuổi 
Lại một mình trên đường đời dong duổi
Đong duyên nợ vơi đầy hay dở buồn vui

Bài thơ này em viết tặng em thôi
Là lời chúc dành riêng cho ngày vào tối
Là lời nguyện cầu cho mình thêm tuổi mới 
Trả nợ ân tình mong Hạnh phúc vẹn Nguyên .