Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2016

Vị tình yêu




Bản tình ca giao hưởng mùa Xuân
Rạng rỡ hoa cười tươi ngời sắc nắng
Những vần thơ ngân rung nốt nhạc
Vị tình yêu lắng đọng trong lời
Ngọt ngào ấm áp lắm anh ơi!
Cho trái tim sớm chiều rực lửa
Thắp sáng cả hai đầu thương nhớ
Cháy cồn cào khi ta nghĩ về nhau

Bùi Nguyệt

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Lời thu

                                                                                                  Bùi Cửu Trường


Ta ủ trời thu giữa heo may
Thu lá khẽ lơi ấp đất gầy
Hồn thu ngan ngát hương thu lặng
Rượu đẫm men tình thu đắm say.
Ta nhặt ban mai ánh thu vàng
Lửa thu le lói sắc hồng hoang
Đưa ai về lại thơ ngây ấy
Thu thoáng xôi xa, thoáng ngỡ ngàng.
Mưa rớt bờ vai thu bông lau
Tóc xanh ngày cũ đã phai màu
Vành tai gió gợn rơi giọt lạnh
Bóng lệch nhoà nghiêng thu đêm sâu.
Mây trắng mong manh, nắng mơ màng
Mang mang vòm biếc nức hương lan
Tình loang loang sóng xô dào dạt
Mình nhé!
Cùng thu
Ta sang ngang!

Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Khúc giao mùa

                                                                                           Lý Viễn Giao



Bờ mây theo gió dạt về đâu
Thả xuống nhân gian những giọt sầu
Thu đến dăng mưa mờ bóng nước
Hạ đi hớt nắng xám vai cầu
Thôi đừng khóc mướn cho đèn phượng
Cũng bỏ thương vay với lệ Ngâu
Tước bẹ chuối khô đan rọ thị 
Hết thơm lấy hạt ngậm thay trầu

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2016

Đêm bánh tôm Hồ Tây



ĐÊM BÁNH TÔM HỒ TÂY
                                                                                           Lê Quang Vinh

Bài thơ thuộc loại hay nhất viết về Hồ Tây và sản vật, có lẽ cả từ xa xưa nữa.
Câu mở đầu "Nghiêng phía anh Tây Hồ tóc gió", ngỡ bình thường (như câu nói thường), mà lại rất "thơ" ("phía anh", "tóc gió": hữu hạn và vô hạn hòa quyện nhau), khiến ý thơ bay bổng, lãng mạn lên vô cùng. Cả cái chữ "nghiêng" ni nữa, thật vô lý. "Nghiêng" sao được chứ? Thế mà, khi nó "nằm" ở đầu câu thơ (này) thì lại rất "có lý" (đúng) như trong tục ngữ "Tát biển Đông cũng cạn" ấy! Chú ý: "nghiêng" và "tát" đứng đầu câu, như điểm đầu của "cánh tay đòn bẩy" với "lực đè phi thường" được dồn về đây, đối trọng là "vật bẩy" - cái vô biên phía bên kia điểm tựa (Hồ Tây, biển Đông).Trong văn chương, hiểu nôm na đây là cách "tu từ" dân gian (lối viết truyền thống, bình dân - nhưng phải cao tay mới được: "thậm xưng").
Tiếp đến, "Bánh tôm thơm da thịt Thủ Đô" - dùng các từ "thông tục" (bánh tôm, da thịt) rồi cho chữ "thơm" vào nối giữa hai từ này như "chất xúc tác", tạo nên một phản ứng "hóa học" thực sự về ngữ nghĩa, khiến nó mặc sức biến hóa (thoát xác) mà (từ bình thường) trở nên "cao sang" trong câu thơ. Đây là điều cần thiết, vì nơi đây là đất "kinh kỳ" xa xưa, nay là Thủ đô của cả nước, phải có sự thăng hoa "cao cấp" như vậy mới xứng, khi viết về một món ăn không thể "bình dân" hơn của mọi thời Hà Nội (đạn bom, bao cấp, hòa bình, đổi mới... tiến lên "CNXH"): "Bánh tôm thơm da thịt Thủ Đô".
Tôi vô cùng phục cái cách dùng từ "da thịt" ở đây. Nhờ "chế biến" quá khéo của Ngô Minh, nó trở nên siêu phàm rồi, chứ đâu là "da thịt" (nhục dục nguyên thủy) nữa? Ấy là tài chọn tứ, lựa chữ của Thi sĩ tài danh.
Ngày nay, tiếng thơm bánh tôm Hồ Tây - Hà Nội được lan tỏa và bay xa tới tít tắp khắp ba miền đất nước, tới "năm châu bốn biển" địa cầu; một phần không nhỏ có sự đóng góp vô tư của các nghệ sĩ - thi văn sĩ tài danh đã sáng tạo nên những khúc hát, vần thơ, áng văn da diết, tỉ mỉ về món ẩm thực vốn "hạ đẳng" của người ven đô này để dần dà thành "món ngon Hà Nội" - dấu ấn trong tâm hồn, là "di sản" của mỗi con người khi có dịp vãng qua đây ("Bánh tôm em- di sản đời mình")...
Những nhà thơ, nhà văn tên tuổi; khi sáng tạo nghệ thuật, họ không "bó mình", "khổ luyện", tìm "trăm phương ngàn kế" để làm nên những điều ta thấy rất "cầu kỳ" như vừa nêu trong Comment của Nhà báo LQV ở phía trên. Văn thi - nhạc sĩ...làm thơ văn, làm nhạc...như "chơi"! Ở đó là sự thăng hoa kỳ diệu (của sự kết hợp) giữa cảm xúc và kỹ năng nghệ thuật. Như vậy, kỹ năng nghệ thuật đã trở thành phẩm chất trong lý trí, tình cảm của các nhà sáng tạo rồi. Họ sáng tạo mà như..."vô thức" trước các thủ pháp nghệ thuật mà vẫn rất..."Nghệ thuật" là vậy. Thi sĩ Ngô Mình thuộc VNS loại này.
Nhiều thứ nữa, hẹn anh Ngô Minh và bạn đọc, LQV sẽ thưa sau...; giờ dành thời gian cho mọi người thưởng thức bài thơ đã .


ĐÊM BÁNH TÔM HỒ TÂY
                                          
                                              NGÔ MINH

nghiêng phía anh Tây Hồ tóc gió
bánh tôm thơm da thịt Thủ Đô
liễu rũ như mời sóng vồ vập gọi
chớm thu rồi thèm nụ thơm xưa
đêm sâm cầm sao trời vỗ cánh
em rót ly nếp cẩm Đất Trời
nhấm với ánh nhìn nụ em diệu vợi
ơI đèn đường tắt đỏ ngất ngây
bánh tôm đêm lòng hồ khép mở
gió thao thao như gọi như tìm
mai anh Huế rồi thèm rồi nhớ
bánh tôm em- di sản đời mình
            
                                       Huế 8-2016

Thứ Ba, 2 tháng 8, 2016

Trong nỗi buồn



Khi mình buồn
ta không có mặt.
Và hạnh phúc
cũng như
như bong bóng xà phòng.
Giông mưa chiều
lấp lánh cầu vồng
nối khoảng không -
khoảng không không có thật!
*
Khi ta buồn
buồn dâng cay khoé mắt
mông lung đau
đau thắt
nỗi
ai hoài.
Đơn côi ta
Đơn côi mình
Đơn côi nắng mai
Kết hừng đông đỏ.
Vạt nắng dài
vạt nắng dài
dài
hoàng hôn lỡ dở...
Có tan nỗi buồn không?!
                                                 Hat Cat

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Đạo tặc




 
          Cũng đã lâu rồi , có một họa sĩ trẻ, không có tiếng tăm, sống trong  căn phòng chật hẹp, cũ kỹ, chuyên đi vẽ chân dung cho người khác kiếm sống qua ngày. Một hôm, có  nhà phú hộ, thấy những bức tranh của chàng họa sĩ trẻ rất sống động, nên đến nhờ chàng vẽ cho một bức chân dung. Đôi bên đồng ý với giá là mười nghìn đồng.
 Sau một tuần lễ, bức tranh đã hoàn thành, nhà phú hộ đến đúng hẹn để lấy tranh. Đến lúc đó, ông nhà giầu đó sanh lòng phản phúc, vì thấy chàng họa sĩ vừa trẻ, vừa nghèo vừa chả tiếng tăm gì, nên đã không chịu trả đúng số tiền đã thỏa thuận từ trước.
Vì Ông ta nghĩ rằng bức tranh là chân dung của mình, nếu ta không mua, thì chả có ai bỏ tiền ra mua cả! Vậy thì tại sao ta lại phải trả đến giá cao như thế cho bức tranh này? Nghĩ thế ông ta bèn trở mặt không chịu trả đúng  như đã giao hẹn nữa, mà chỉ chịu trả ba nghìn đồng thôi.
Chàng hoạ sĩ trẻ choáng váng, vì chưa gặp chuyện như thế bao giờ, nên đã kiên nhẫn, cố gắng giải bầy cặn kẽ cho ông khách đó rằng, đây là đã giao hẹn rồi, xin ông hãy nên làm người giữ chữ tín. Ông khách thấy thế, biết là mình đã chiếm thượng phong, bèn dứt khoát : “Thôi anh đừng dài dòng lôi thôi, tôi hỏi anh ba nghìn đồng có chịu hay không” ?
          Chàng hoạ sĩ nghe thế, biết là cha này chơi xỏ lá, tay trên, bèn cố nén cơn giận, trả lời người khách với giọng kiên quyết: “Không bán , tôi thà thí công vẽ, chứ nhất định không chịu để ông làm nhục tôi như thế! Hôm nay ông nuốt lời, bất tín với tôi, thì tương lai chắc chắn ông phải trả giá gấp hai mươi lần” !
     -  Cái gì , anh nói giỡn chơi ư ?  Hai mươi lần là hai trăm nghìn đồng ? tôi đâu có ngu mà trả đến như thế để mua bức tranh này!
     -  Rồi ông sẽ biết!  Chàng họa sĩ nói theo khi người khách bỏ đi .
          Trải qua câu chuyện đau lòng như thế, chàng họa sĩ đã dọn đi đến  nơi khác  tầm sư học nghề, khổ công luyện tập.
          Trời không phụ lòng người, mười mấy năm sau, chàng đã dành được một chỗ đứng khá quan trọng trong giới hội họa, trở nên họa sỉ khá nổi tiếng. Còn nhà phú hộ? Ngay ngày hôm sau thì ông ta đã quên mất câu chuyện chơi xỏ thằng họa sĩ trẻ đáng thương đó rồi.
          Cho đến một ngày có mấy người bạn thân đã đến kễ cho ông ta nghe một câu chuyện lạ
     -  Này ông! có một câu chuyện lạ ghê! Mấy ngày nay, chúng tôi có đi xem triển lãm tranh của một họa sĩ nổi tiếng , ở đó có treo bức tranh đề giá chắc nịch "Không thương lượng : Hai trăm nghìn  đồng mà trong tranh là  nhân vật trông y hệt như ông . Buồn cười nữa , tiêu đề bức tranh lại viết : BANDITO ( Đạo tặc ).
          Như bị trời giáng, ông nhà giầu nhớ ngay đến câu chuyện năm xưa . Lúc đấy, ông mới biết là việc mình làm ngày trước đã tổn thương người họa sĩ trẻ đến mức nào. Ngay tối hôm đó, ông ta đã tìm đến chàng họa sĩ, thành thật xin lỗi, và ngỏ lời xin mua lại bức tranh đó với giá hai trăm nghìn đồng .

Chàng họa sĩ trẻ đó tên là: Pablo Ruiz Picasso.(1881---1973) Không ai có thể đánh bại và làm nhục ta ngoại trừ chính ta ! Đó là tâm niệm của Ổng .







Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016

Hướng tới khúc Haiku hay

                                                                Lý Viễn Giao                                                



       Câu lạc bộ thơ haiku Hà nội sinh sau đẻ muộn trong làng thơ Việt . Đến nay nó vẫn được coi là đang lớn . Tuy vậy cái cơ thể non trẻ này tiềm tàng một sức sống đáng nể từ chính những tế bào nội sinh của nó . Cùng với những bàn tay chìa ra nâng đỡ , chắc chắn nó sẽ có những bước đi dài vững chắc để hình thành một sức vóc vạm vỡ , xứng tầm mong đợi . Để có những khúc thơ như ý , các haijin đã chắt ra từ những tài liệu nghiên cứu được viết , được dịch công phu đó đây trên các nội san cũng như sách báo trong nước và nước ngoài . Những bài thơ dịch từ đủ mọi thứ tiếng cũng là nguồn tham bác quan trọng . Đặc biệt bằng những chiêm nghiệm qua cuộc sống , cảm hứng thơ và kho kiến thức kết đọng trong những cái đầu minh mẫn mà những khúc Haiku được đẻ ra . Đến nay số lượng bài thơ đã không thể đếm xuể . Số lượng tập thơ đã phải dùng đến hai chữ số mà ghi . Ấn phẩm chung cũng đã có đến sáu nội san và hai tập thơ dầy dặn rất phong phú về nội dung và đa dạng về hình thức .
           Những khúc Haiku được viết đã ngày càng ra dáng một bài thơ hoàn chỉnh được chấp nhận trong đó có nhiều bài hay . Không phải đã hết những băn khoăn về tiêu chí của một bài thơ Haiku và bài thơ hay . Ai đó cho rằng hãy cứ viết đi , viết nhiều rồi sẽ thành thơ Haiku và sẽ hay . Nói vậy liệu có phải là logic ngược không ? Phải định hình cho một khúc thơ Haiku đã chứ . và phải khảng định thế nào là hay đã chứ ! Có thể vào lúc nào đó và ở đâu đó chúng ta đã ít nhiều chạm mặt với những nội dung này rồi . Nhưng nay đứng trước thềm cuộc tọa đàm về thơ Haiku lần thứ hai sắp diễn ra tại Hà Nội xin trao đổi thêm đôi lời may ra sáng tỏ được điều gì bổ ích chăng .
          Một khúc Haiku phải bao gồm ba thành phần có lẽ đã là đương nhiên . Điều này không phải ta tự bịa mà được rút ra từ trong chính những bài thơ Haiku Nhật từ xưa tới nay mà chúng ta được đọc . Gần đây nhất , khi đến dự cuộc tọa đàm thơ Haiku lần thứ nhất cũng tại Hà Nội , chủ tịch hiệp hội Haiku thế giới WHA , ông Ban’ya Na suishi , trong bài phát biểu của mình đã nhận xét khúc thơ của Lý Viễn Giao :
                                               Trăng lạnh
                                               Nghĩa trang
                                               Đồng đội xếp hàng
Là chỉ có hai hình ảnh ! ( Do dịch thuật mà dẫn tới điều này chứ thực ra ở đây là ba hình ảnh rất rõ ! ) . Ta lấy ra từ nhận xét này để khảng định chắc chắn rằng khúc Haiku phải hội đủ ba hình ảnh . Ba thành phần trong khúc thơ gọi tên như thế nào là đúng nhất ?
          Nếu bảo ba dòng sẽ là vô lý . Dòng chưa nói lên điều gì rõ ràng về cấu trúc từ vựng cũng như nội dung . Nó mới chỉ là nhiều chữ viết liền nhau đặt trên một hàng ngang . Vì vậy dẫu có ba dòng chữ nhưng các dòng này chưa có ý , chưa gợi , chưa liên kết để tạo một ý tưởng tổng thể cũng chưa coi là thơ Haiku được . Bài thơ Con ếch , một khúc Haiku được coi là mẫu mực trong nền thơ cổ điển Nhật Bản của Basho có thể viết trên ba dòng :
                                               古池や  ( Furuikeya )                                                                                                                 
                                               蛙飛び込む  ( Kawazu tobikomu )                                                                                                                                                                            
                                               水の音  ( Mizu no oto)      
Hay viết liền một dòng : 古池や蛙飛込む水の音  ( furuike ya mizu no oto tobikomu kawazu) đều được vì bản thân nó đã chứa ba ngắt ý rất rõ ràng : Cái ao cổ / Con ếch nhẩy vào / Nước xao động .
          Còn ba câu ư ? Điều này cũng không cần thiết bởi đã là câu sẽ phải hội đủ các thành phần chủ ngữ , vị ngữ … của cấu trúc câu . Trong thực tế , một khúc Haiku không cần đến thế :                                        Mê nón úp vại cà
                                               Mồ hôi tóc mẹ ta
                                               Thâm dấu .           ( Lê Đình Công )
Đó ! Ý thứ nhất coi là một câu đi nhưng hai ý sau chỉ là hai hình ảnh . Đâu cần đến ba câu mới làm nên khúc Haiku . Ta bắt gặp rất nhiều bài thơ mà cả ba ý đều chưa phải là câu . Nhưng đó đây ta cũng gặp một khúc thơ có ba câu thật :
                                               Cá xuống nước
                                               Mây về trời
                                              Ta thả ta vào chân không         ( Thiện Niệm )
Vậy nếu nói ba thành phần trong khúc Haiku là ba câu thật không chính xác . 
          Vậy ba ý hay ba hình ảnh ? Điều này tế nhị hơn hai tên gọi nói trên . Hình ảnh thường là một ý rồi nhưng ý đâu có nhất thiết là hình ảnh . Bài thơ này của tác giả Lương Thị Đậm :
                                              Dây điện bắc qua
                                              Đôi chim ríu rít
                                              Tình ca .
ý thứ ba không phải là hình ảnh ! Còn bài thơ sau của Vũ Tam Huề :
                                              Gió từ đâu lại
                                              Mang hương cỏ dại
                                              Đường cày mùa xuân
Lại chỉ có một hình ảnh ở ý thứ ba thôi . Vậy nên cho rằng ba thành phần của khúc Haiku là ba hình ảnh cũng không chính xác . Suy ngẫm qua nhiều bài thơ , thấy rằng nếu gọi đó là ba ý là đúng hơn cả . Ba ý này không phụ thuộc nhau trong một thể cấu trúc nào ; mỗi ý đều trọn vẹn đủ sức tự mình mang ý nghĩa nên thường được nhấn mạnh bằng tên gọi là Ngắt ý !
          Làm thơ hay đọc thơ , ai cũng muốn hướng đến bài thơ hay . Vẻ hay dở thực ra cũng nhiều chiều bàn luận . Nó phụ thuộc vào cảm quan , tâm trạng , độ trải nghiệm và tầm nhìn , cách nhìn của người viết , người thẩm . Nhưng không phải không có tiêu chí chung về bài thơ hay để dùng làm thước đo cho thơ . Thơ hay trước hết phải hướng con người , cuộc sống đến chân tiện mỹ . Phải mang tính nhân văn cao . Phải có nghệ thuật sử dụng ngôn từ , ý tưởng một cách khéo léo để đi vào lòng người theo con đường ngắn nhất và trụ lại một cách bền vững nhất .
          Với thơ Haiku , do những đặc thù riêng của nó , khúc thơ hay còn cần thêm một số yếu tố mà haijin và độc giả không nên bỏ qua . Trước hết bài thơ phải có cấu trúc của thơ Haiku với ba ngắt ý rõ ràng . Ba ngắt ý này như ba chân của bếp kiềng hay ba Ông vua bếp trong bộ bếp đất cổ để tạo nên một dụng cụ hữu ích hoàn chỉnh . Nói một cách thơ hơn , ba ngắt ý phải ướp hương cho nhau , nghĩa là thấm vào nhau cùng tạo nên ý tưởng chung của toàn bài thơ . Với thể loại thơ cực ngắn này , việc tránh dùng hư từ là điều tối cần thiết . Sử dụng tính từ , trạng từ một cách vừa phài và hợp lý cũng góp phần làm cho hình ảnh bóng bẩy , long lanh hơn . Vần và nhịp điệu trong thơ không có quy định nào bắt buộc nhưng nếu sử dụng khéo léo cũng làm cho các ngắt ý liên kết với nhau mềm mại tạo không khí cho câu thơ bước vào tiềm thức người đọc , người nghe một cách ý nhị . Tính thiền và vô sai biệt không nhất thiết tồn tại trong thơ Haiku hiện đại , nhất là thơ do người Việt chúng ta viết hôm nay . Nhưng nếu trong một bài thơ có phảng phất ít nhiều điều này âu cũng coi là một thứ gia vị phụ thêm cho một món ăn ngon khi ta thưởng thức .
          Xin mời cùng dạo gót qua vườn hoa Haiku Hà Nội ngắt đôi ba đóa một cách vô tình để coi thử độ mỏng dày của hương sắc mà ngẫm về những gì đã sinh kết dưới bàn tay người gieo trồng .
Viết về mùa xuân , tác giả Nguyễn Thị Kim đã khéo đan cài ba hình ảnh tượng trưng với ba ngắt ý Hoa , Bướm và Người trên một bức tranh thêu đầy sức sống :
                                               Dã quỳ ngõ quê
                                               Rập rờn cánh bướm
                                               Vàng lối em về .
Và cảnh đêm Hồ Tây thơ mộng cũng được haijin  Đinh Nhật Hạnh  dùng khúc Haiku gõ vào hồn thơ người đọc để vang lên ngân nga , lãng mạn :
                                              Sương khuya Hồ Tây
                                              Sâm cầm vụt cánh
                                              Trăng lay .
Nỗi nhớ đồng quê , nhớ mùa màng rơm rạ của người mẹ chân tre còn da diết nào hơn như trong khúc thơ này :
                                              Ra phố ở với con
                                              Nhớ đồng mùa gặt hái
                                              Mẹ nhìn theo người bán chổi rơm    ( Vương Trọng )
 Còn gì nữa đâu khi mà người phụ nữ không có bạn đời bên cạnh để mà kề vai nghe hơi thở ấm áp , nghe tiếng thầm thào của hai con tim sẻ chia , để nương tựa  :
                                              Vắng anh
                                              Trăng lu
                                              Mảnh đêm vỡ nát   ( Nguyễn Hoàng Lâm )      
Con người ta khi đã trưởng thành , mỗi khi nhìn về quá vãng , hình ảnh mẹ vẫn là trước nhất và đậm nhất : 
                                              Tiếng võng đưa
                                              Ngày xưa
                                              Tay mẹ   ( Nguyễn Duy Quý )  
Khúc thơ sau chỉ vỏn vẹn với bẩy âm tiết nằm gọn trong ba ngắt ý mà làm lòng người xao xuyến với nỗi chia xa của lứa đôi :
                                              Ngày em đi
                                              Nâng ly
                                              Uống sóng      ( Lý Viễn Giao )
Nói về chủ quyền biển đảo mà chẳng gào thét , chẳng lên gân hô khẩu hiệu . Chỉ bằng những ngắt ý rành mạch chứa đựng hình ảnh không cầu kỳ mà rất đỗi thôi thúc :
                                              Đảo chìm
                                              Lồng ngực anh
                                              Sóng vỗ .
Nhiều người cho rằng thơ Haiku mang tính triết lý cao . Nó dắt tư duy đi theo mạch ngầm để chiếm lĩnh chốn sâu thẳm của nỗi người , nỗi đời . Nhưng nó cũng rất tế nhị , không răn dậy , không rao giảng . đọc những phiến khúc này ta có thấy gì không ?
                                              Lấp lóa trời cao
                                              Có những ngôi sao
                                              Thực ra đã tắt                   ( Lê Đình Công )
                                                          *
                                              Bay cao mười ngàn mét
                                              Càng gần mặt trời
                                              Càng lạnh                          ( Lê Văn Truyền )
                                                          *
                                              Đau khổ hãy về đây
                                              Ta sẽ trả thù
                                              Bằng nụ cười độ lượng      ( Lê Vũ )
          Mới chừng ấy tuổi đầu mà câu lạc bộ Thơ Haiku Hà Nội đã gieo hạt để gặt hái được nhiều mùa hoa rực rỡ . Những bông hoa vừa ngắt để ngắm trên đây chỉ là ngẫu nhiên trong ngàn bông hoa đẹp . Chúng ta có đủ độ tin cậy cho những vườn hoa , mùa hoa rạng rỡ hơn đang nằm phía trước .