
Huỳnh Xuân Sơn
Màu
lửa hạ bừng cháy trên khắp các tàng cây Phượng Vỹ. Tiếng ve thúc giục buổi chia
tay rộn rã khắp nơi. Mùa hạ đã thực sự về trong tâm trí mỗi người và nó mang
theo nắng nóng đổ khắp ba miền của dải đất hình chữ S. Nhiệt độ ngoài trời có
nơi lên đến 39 độ. Nhưng có lẽ cái nóng của thời tiết chẳng thể bì với cái nóng
của thời sự, cái nóng dội về từ ngoài thềm lục địa suốt cả tháng nay. Nơi ấy kẻ
thù truyền kiếp mấy ngàn năm nhăm nhe cướp nước lại vừa mới thực hiện hành động
lấn chiếm. Mang giàn khoan Hải Dương 981 cùng máy bay, tàu chiến và hàng trăm
tàu cá công suất lớn vào biển đông. Không cần đánh bắt hải sản, mà chỉ nhằm mục
đích đâm trực diện vào tàu cá của ngư dân Việt Nam, đang đánh bắt hải sản trên
ngư trường thuộc chủ quyền của nước ta. Bất kể đến sự sống chết của ngư dân Việt
trên tàu.. Mục tiêu của tàu quân sự Trung Quốc là phun vòi rồng và đâm thẳng
vào tàu của lực lượng cảnh sát biển và lực lượng Hải Giám của Việt Nam... Sự việc
kéo dài cả tháng nay thật đau xót khi
tàu cá DNa 90152 của ngư dân ở Đà Nẵng đã bị đâm chìm…may mắn các ngư dân đã được
tàu cảnh sát biển và lực lượng hải giám cứu thoát…
Sóng
biển đông gào thét phải chăng nó cũng góp phần đòi Trung Quốc rút giàn khoan trả
lại chủ quyền cho chủ nhân đích thực. Sóng lòng căm phẫn của người dân việt
dâng cuồn cuộn từ già trẻ gái trai…đâu
đâu cũng sôi sục.
Các
nhà thơ của chúng ta hẳn nhiên không đứng ngoài những con sóng ấy! Nóng ra đời
từ một nữ công dân Việt Nam, góp một ngọn gió thổi bùng tình yêu quê hương tổ
quốc của chín mươi triệu con tim đang
Nóng theo tiếng sóng dội về từ biển
Đông
Nóng
Tháng
5 nóng hay lòng ta nóng
Ngàn
kiến kim cắn xé thịt da
Đêm
ngủ chập trờn trong tiếng sóng
Biết
tim mình đập phía Trường Sa. (Bùi Thị Sơn)
Bài
thơ chỉ bốn câu theo thể tứ tuyệt. Ngay câu đầu chị đã hâm nóng tình yêu tổ quốc
bằng một câu hỏi. Chị hỏi ai? Và mong ai trả lời cho chị câu hỏi này? “Tháng
năm nóng hay lòng ta nóng” hẳn nhiên là chị đã tự hỏi mình! Nhưng khi đọc tôi lại
cũng tự hỏi mình câu hỏi ấy? Và có lẽ sẽ có nhiều bạn đọc cũng sẽ tự hỏi lòng
mình câu hỏi này!
Như
đã nói ở phần đầu. Nóng tháng năm sẽ chẳng thấm vào đâu so với cái nóng của thời
sự..cái nóng bắt nguồn từ sự an nguy của tổ quốc. “Nóng trong lòng” mới là cái
nóng đáng sợ, chẳng có máy lạnh, quạt máy. Hay cơn gió nào có thể hạ nhiệt…
Thơ
tứ tuyệt vốn chỉ có hai mươi tám chữ.Nên người viết rất ít khi dùng điệp từ,
Tác giả của chúng ta sử dụng hai từ Nóng tạo ra một điểm nhấn cùng với tựa bài
cũng chỉ một chữ Nóng…Hiệu quả của nó hẳn không cần phân tích ai cũng thấy
Nóng….theo từng con chữ của chị. Và có lẽ cũng chẳng ai ngạc nhiên khi chị viết
“
Ngàn
kiến kim cắn xé thịt da
Nếu
chỉ nóng ngoài trời thôi thì cũng đã bực bội với đám rôm sảy quấy rầy…đằng này
thêm cái nóng trong lòng dồn dập, nay chúng phun vòi rồng bị thương, mai chúng
đâm tàu chấp pháp của Việt Nam…và rồi người bị thương, tàu cá của ngư dân bị
chìm….những nhức nhối ấy khiến nữ thi sĩ của chúng ta không thể yên khi cảm thấy
cả “ngàn kiến kim” đang “cắn xé thịt da” mình!
Cái
cảm giác không yên ả theo chị vào cả trong giấc ngủ. Nhưng “Đêm ngủ chập chờn
trong tiếng sóng” chứ không phải bởi lũ “kiến kim”. Phải chăng ngay cả khi mơ
màng trong giấc ngủ chị cũng chỉ nghĩ tới Biển. Tiếng sóng dội về từ ngoài khơi
xa ấy, mang theo bao căm hờn với quân cướp nước. Mang theo cả tâm tình những
người lính đang canh giữ biển. Và, có cả tiếng lòng của biết bao người ngư dân
đang ngày đêm bất chấp hiểm nguy vươn khơi bám biển góp phần giữ lãnh hải thiêng
liêng của tổ quốc. Còn có trong lòng những con sóng dáng hình những chàng trai
làm nhiệm vụ cảnh sát biển, cũng như những cán bộ làm công tác kiểm ngư đang
ngày đêm đối mặt với vòi rồng với mũi tàu đâm trực diện của quân Trung Quốc. Có
lẽ chị đã nhận ra căn nguyên của giấc “ngủ chập chờn..” nên chị “Biết tim mình
đập phía Trường Sa.”
Một
bài thơ ngắn nhưng tình thơ thì trĩu nặng, hồn thơ thì mênh mông và Nàng thơ
thì có một tình yêu bao la với tổ quốc…
Chị
đã thắp nên một ngọn lửa! ngọn lửa ấy sẽ lan toả…
Trái
tim chị sẽ không đơn độc khi “đập phía Trường Sa” đâu. Chín mươi triệu người
dân Việt Nam và rất nhiều triệu triệu người dân Việt trên thế giới cũng như người
dân các nước khác đã, đang và sẽ “đập
phía Trường Sa” cùng chị. Bởi Trường Sa, Hoàng Sa là chủ quyền thiêng liêng
không thể chối cãi của tổ quốc ta.
Cám
ơn tác giả Bùi Thị Sơn đã viết bài thơ Nóng. Cám ơn Bích Câu Thi Quán đã đăng tải,
để tôi có dịp chiêm nghiệm. đồng hành và nói lên suy nghĩ của mình. Có thể với
góc nhìn phiến diện này tôi chưa thể lột tả được hết những vẻ đẹp từ bài thơ của
chị. Mong tác giả và bạn đọc hãy coi đây là tình cảm của cá nhân tôi dành cho một
bài thơ mà tôi đồng cảm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét