Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

Sinh hoạt đầu năm 2015 - Tất niên Giáp Ngọ



Sáng 28/01 vừa qua , đến hẹn lại về , Bích Câu thi quán tổ chức buổi sinh hoạt thường kỳ . Buổi gặp gỡ đầu tiên của năm 2015 và là tất niên của năm Giáp Ngọ diễn ra ấm cúng và sôi nổi . Những thành viên xa như Xuân Nghiêm , Đông Tùng , Thy Sơn và bạn bè mắc công việc như Đạo diễn , nhà văn Anh Tuấn không dự được đều gửi bài về tham gia giao lưu . Khách tới dự có biên tập của nhà xuất bản Lao Động Thu Hà và phóng viên Hồng Hà đã làm cho không khí càng sôi động . Chưa bao giờ những sáng tác mới lại được đọc và bàn luận sôi nổi như thế .
          Ngoài nội dung chính giao lưu , thi quán có nhìn lại một năm hoạt động và nêu ý tưởng về một năm mới với nhiều kỳ vọng . Thi quán chuyển ngày sinh hoạt vốn vào 28 hằng tháng thành chủ nhật tuần thứ 3 mỗi tháng .
          Cùng với men say của ly rượu xuân , những câu chuyện vui đời thường cứ nối nhau kéo dài đến tận chiều mới nuối tiếc khép lại cùng những bàn tay nắm chặt hẹn hò ngày xuân .



Dũng cảm lên con
Đạo din-nhà văn Mai an Nguyn Anh Tun

                                             Cho con gái Mai Quyên

Nửa đêm, tiếng sét giật cửa kính
Con choàng sợ hãi
Bố vỗ về con bằng lời ru do bố tự tạo ra:
Dũng cảm lên con, dũng cảm lên con…

Phải, hãy dũng cảm lên con, dù con đang làm một “kẻ ăn xin”1 rất lâu nữa trước khi là người biết cho và có khả năng cho người khác…Bởi lòng dũng cảm là cội nguồn của Nhân hậu, Lương thiện - những danh từ đã bị lạm dụng, bị lợi dụng, thậm chí bị đánh cắp nội dung từ những người đáng yêu, trong đó có kẻ “ăn xin” thần thánh như con.

Con cần có đủ lòng dũng cảm để sẽ không bị chết chìm trong những dòng thác ngôn từ hình ảnh của cái thời mà tất cả biến thành quảng cáo và mọi giá trị đều bị quy thành vàng thành tiền dù là tiền vàng dương gian hay tiền vàng âm phủ.

Dũng cảm lên con, để nhỡ khi không còn bố trên đời, con sẽ không hề lạc lõng trước những gì bố để lại cho con kể cả cái đói cái nghèo sự dày vò mệt mỏi bố từng vượt qua dù là bằng cách ngạo nghễ hay não lòng nhưng con không phải trả nợ cho bất cứ điều gì cho bất cứ ai và không xấu hổ về người đã trót sinh ra con.

Dũng cảm lên con, để mai sau nếu có khóc bên thảm án Lệ Chi Viên, con còn có nụ cười sáng lệ trước ngọn đèn xanh hoà mưa đêm2…Con sẽ cần tới lòng dũng cảm không chỉ để cõng nổi chiếc cặp sách quá tải trên lưng hay chịu đựng được ánh mắt của cô giáo khi chẳng chịu học thêm mà còn để có sức dùng được ngọn trúc của Ức Trai dò lòng suối tìm đến cánh rừng Mai nguyên thuỷ của Tình người…

Con cần đủ lòng dũng cảm để có thể hiểu thực chất hai chữ "đồng bào" chính là ý nguyện dâng hiến cao cả cho phần máu mủ ruột rà của con đang chịu bao khổ đau bất hạnh trong cuộc mưu sinh rủi ro và để biết căm giận những kẻ tham lam độc ác chà đạp lên đồng bào mình.

Lòng dũng cảm giúp con bớt nghĩ về bản thân để cảm thương hơn cho số phận cô con gái bé bỏng bị bão cuốn trôi giữa khi người cha lấn biển gian nan và khi đó con đã vô tình mang tâm hồn của Đức Mẹ Maria hay Đức Quán Âm Tống Tử khiến bố nghiêng mình trước con đúng hơn là trước cái lý do bố tồn tại trên cõi đời này.

Lòng dũng cảm cũng chính là khát vọng của con tìm lại những điều trong lành dường đang chạy trốn trong thần thoại cổ tích giúp bố vẫn là bố đi qua cái thời buổi mà sự đểu giả đốn mạt thường không bị trừng trị nhưng lòng dũng cảm nhỏ bé của con sẽ là đốm lửa nhỏ góp vào đống lửa của Lương tri đang phẫn uất cần được thổi bùng.

Sau này nếu con hỏi: con tiếp tục lấy đâu ra lòng dũng cảm? Con có cả cuộc đời trước mặt cộng với nỗi buồn và sự phẫn nộ của bố trước những gì đểu cáng để tìm câu trả lời…

Dũng cảm lên con !
____________________
1.     Ý thơ R.Tagore (Bé có hàng đống vàng đống ngọc/ Nhưng bé đã đến mặt đất này/ Như một kẻ ăn xin)
2.     Ý thơ Nguyễn Trãi    

 



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét